[Cổ Đại] Đại Mạc Hoang Nhan - Thương Nguyệt
Đăng bởi Lãnh Tĩnh
Đăng lúc 07:40
with No comments
Đại Mạc Hoang Nhan
Tác giả: Thương Nguyệt
Số trang: 168
Khổ: 17 × 23,5 cm
Giá bìa: 39.000 đồng
Công ty phát hành: Đông A NXB Văn học
Đọc online: Việt Nam Thư Quán
Giới thiệu: Trận chiến ở Đôn Hoàng, mười vạn gã trai tráng như thiết sắt người còn, người mất. Anh một tiễn, tôi cũng một tiễn.
Hai sát thủ xuất sắc nhất của Tu La Trường mỗi người nhận một tiễn của một cô gái, lại là một cô gái còn rất trẻ.
Sa Mạn Hoa là ai mà có cái thứ bản lãnh kỳ diệu đó.
Sa Mạn Hoa, tên đẹp như loài hoa, người còn đẹp hơn hoa. Bằng hữu, hai chữ được luyện bằng máu, máu đã chảy, bằng hữu vẫn còn…
Review từ bạn Hoài Thương: “Đại mạc hoang nhan” có nội dung xoay quanh ân oán giang hồ nhưng không hề khô khan mà vẫn dạt dào tình cảm, câu từ hoa mỹ được trau chuốt cẩn thận giúp cho tác phẩm trở nên rất đẹp và thu hút. Truyện diễn ra trong hoàn cảnh các tín đồ Ma Giáo muốn nhập Trung Nguyên truyền đạo nhưng vấp phải sự ngăn cản quyết liệt của thành chủ Đôn Hoàng và các sự việc đều xoay quanh vị thành chủ ấy.
Gần thì nói Trung Nguyên, xa thì nói các nước Tây Vực...không ai không biết toà cổ thành chặn giữ yết hầu con đường tơ lụa, thương nhân qua lại trước phải hỏi Đôn Hoàng. Vậy thì càng phải nghe danh thành chủ đương nhiệm – Cao Thư Dạ.
Chuyện cũ truyền tai, ai ai cũng biết, chuyện cũ thế nào, lại không ai rõ.
Truyền tai điều gì? Chính là nói, đại công tử tuổi trẻ tài cao, 3 tuổi đã thuộc thi từ, 5 tuổi thông hiểu sáu loại ngôn ngữ, 10 tuổi lo sự vụ Đôn Hoàng. Chính là nói, người tài đoản mệnh, 13 tuổi biệt tăm tung tích. Thế nhưng sau 5 năm lại một thân bê bết máu trở về, giết di nương, đưa nhị đệ đến đế đô, giữ chức thành chủ.
5 năm ấy, điều gì xảy ra? Thư Dạ được mất những gì?
Ai biết.
Ai biết? Chàng từng vật lộn tại Tu La Trường – ""lò"" luyện sát thủ Ma Giáo, cùng với Mặc Hương trở thành sát thủ hàng đầu.
Ai biết? Chàng say đắm Sa Mạn Hoa - Thần Nữ Bái Nguyệt Giáo, phò trợ Ma Giáo.
Nàng mỹ lệ như tiên nữ, lại dịu dàng như nước ấm, lấy mất tâm Thư Dạ.
""…ghi nhớ mỗi một lời nói, mỗi một nụ cười, thậm chí mỗi một tấc đất nàng bước qua, mỗi một vật nàng sờ qua, len lén hôn lên cái bóng nàng in trên tường, sợ có ai bắt gặp.""
Lưỡng tình tương duyệt, nếu có thể cùng nhau đến già, còn cầu gì hơn?
Vì hiểu lầm mà bắn y 13 tiễn, tiễn cuối ghim y trên vách núi, giết tâm cả hai người.
10 năm sau gặp lại trên đầu thành, người quên kẻ nhớ.
Mạn Hoa đã quên, nhưng y còn nhớ. Bởi không thể, càng là không muốn, nên mượn cơn say thuốc níu kéo bóng nàng. 10 năm qua luôn đợi ngày chết trong tay nàng.
Thư Dạ si tình nhưng không bi lụy vì tình, bởi trong tim còn chứa thân tình, bằng hữu cùng bách tính Đôn Hoàng, làm sao bi lụy.
10 năm, nói dài không dài, nói ngắn lại không ngắn.
10 năm bồi đắp tài lực; rèn luyện hùng binh; âm thầm chở che nhị đệ, một lòng mong đệ đệ mang theo oán hận ngút trời trở về giành lấy chức thành chủ; cũng là 10 năm sống tịch liêu.
Hẹn gặp lại người thương tại Kỳ Liên sơn, không ngờ có người bày kế độc, dùng tà thuật khống chế Mạn Hoa, mượn tay gian tế thu lấy bản đồ, Đôn Hoàng lâm đại nạn.
Đến Kỳ Liên, chỉ thấy Mặc Hương thoi thóp. Mới biết thì ra bằng hữu chí tình, đi trước làm rõ hiểu lầm, Mạn Hoa có lại ký ức, đã đến Nam Cương.
Tiến một bước, tìm người trăm nhớ ngàn thương? Lùi một bước, giải cứu Đôn Hoàng?
Thế mới biết trước thân tình, bằng hữu cùng cố thổ, tình nhi nữ nhỏ bé đến đáng thương. Chỉ đành ôm mối sầu ngàn kiếp, vĩnh biệt từ nay.
Kể rằng, Đôn Hoàng ngày đó máu nhuộm đỏ sắc trời, thành chủ Cao thị tung hoành cùng Mặc Hầu gia, thế như chẻ tre, không ai cản nổi. Nhị đệ chống đỡ, thành chủ kịp đến, lòng quân lên cao, đoạt lại Đôn Hoàng. Người sau kể lại, hẳn vẫn rùng mình, chiều ấy, công tử Thư Dạ một người một kiếm xông thẳng đầu thành, đánh lừa Ngạch Đồ Hãn, Mặc Hương một kiếm xuyên ngực ác nhân, thắng lợi vào tay.
Hôm ấy, còn có Liên Thành cứu huynh trưởng không do dự và Thư Dạ hoảng đến ""hỏng"" đầu, la hét bi thống đòi vào thành cứu bạn, ""Đồng bạn của y đang tận hết chút khí lực cuối cùng...chỉ cho y thấy: Cửa nội thành đã mở rồi...Ngươi...Ngươi còn kêu gào quỷ ma gì nữa...""
Đại mạc hoang nhan – bản hùng ca bi tráng.
Là Thư Dạ tài năng kiệt xuất; là Mặc Hương chí tình chí nghĩa, lấy một địch trăm; Cao Liên Thành một lòng nhân nghĩa, một thân võ nghệ; Thanh Lôi khờ khạo, trung thành; và sát thủ Ma Giáo thân phận thấp hèn.
Tại sa mạc gió cát mù trời, bậc hùng anh vùng vẫy, dũng mãnh như rồng như hổ.
Đại mạc hoang nhan – phận nhi nữ thiệt thòi.
Ấy là cung thủ kỳ tài Sa Mạn Hoa, tính tình phóng khoáng, thiện lương lại cô độc. Khi hai giáo phái bất hoà, chỉ là con tốt thí chẳng ai thương. Ấy là Lục Cơ, vì chủ nhân mà hao phí tuổi xuân để hận thành chủ, tiết lộ quân cơ, ngày sau nhan sắc tàn phai, tàn cả mối tình thanh mai trúc mã. Còn là nhị phu nhân vì con mà tranh thủ, bị chồng bức chết.
Đại mạc hoang nhan – ""tình"" trong thời loạn.
Như tình huynh đệ Cao gia: ""Dữ quân kim thế vi huynh đệ,
Canh kết tha sanh vị liễu nhân.""
(Tạm dịch: Đời này làm huynh đệ với quân, đời sau vẫn vậy)
Như tình bằng hữu sâu như biển: ""...Chỉ cần gã muốn giết ta, ta vẫn chịu chết trong tay gã...Đầu lâu tốt chỉ giao cho tri kỷ...""
Hay như tình yêu nam nữ, thân tình ruột thịt.
Tất cả cùng tạo nên con người một đời vì lí tưởng, nào sợ chết, chỉ sợ sống yếu hèn.”
Từ khóa: Giang hồ, cổ đại, tranh đấu, ngược, tà giáo

0 nhận xét:
Đăng nhận xét