Thanh Mai Vương Gia Trúc Mã Phi
Tác giả: Nặc Nặc Bảo Bối
Nguồn cv: Tangthuvien
Nguồn raw: baidu
Độ dài: 97 chương
Đọc online: Phong Tình Cung

Giới thiệu: Nàng chuyển thế trọng sinh, trời hiện dị tượng, cha chết mẹ vong, bị cho rằng trời sinh mệnh ngạnh, khắc cha khắc mẹ khắc chồng, vừa sinh ra đã bị đưa đến nhà bà ngọai, được bà ngoại và cậu mợ nuôi dưỡng mà lớn.

Hắn là Thất hoàng tử Kim Nguyệt quốc, từ nhỏ cơ thể suy nhược nhiều bệnh, được sư phụ mang ra khỏi Hoàng thành, dốc lòng tu luyện trong núi sâu, hoàng thất không ai biết đến sự tồn tại của hắn.


Trong núi sâu, nàng lưng cõng rổ dược, hệt như một chú khỉ linh hoạt leo lên vách núi đá, nhìn thấy một bóng người nho nhỏ hôn mê trong rừng, trăm năm khó có ngày tốt bụng nên thiện tâm cứu hắn.

“Tỷ tỷ, sao tỷ lại ở trong rừng? Còn té xỉu nữa.” Thấy hắn tỉnh lại. nàng hỏi như vậy.

Một tiếng tỷ tỷ khiến hắn run rẩy kịch liệt, nhưng đối mặt với ánh mắt của nàng, lời phản bác bên miệng lại nuốt trở vào, yếu ớt nói: “Ta và sư phụ ở gần đây.”


Nàng xông vào phòng hắn, nhìn thấy cơ thể trơn bóng của hắn đứng thẳng lên từ trong thùng tắm, ngu người nhìn thứ-không-thuộc-về-nữ giữa hai chân hắn, đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ giật mình nói: “Thì ra sư tỷ lại là sư huynh đó hả!”

Hắn đột nhiên bừng tỉnh, “bịch” một tiếng ngồi hẳn xuống thùng tắm, khuôn mặt đỏ bừng gầm lên: “Đi ra ngoài!~”


Nàng cúi thấp đầu xuống, vẻ mặt trước giờ vẫn hưng phấn lại có chút ảm đạm, nói: “Sư huynh, vài ngày nữa có người tới đón muội về, muội phải đi.”

Hắn dịu dàng cười nhìn nàng, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng phấn, nhìn nàng ngu người liền nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

Nàng khẽ liếm môi, thần thái lại sáng bừng lên nói: “Hôn lại cái nữa!”

Năm đó, nàng theo “Người nhà” trở về kinh thành, mà hai tháng sau hắn cũng về tới kinh thành.


Nàng tính tình bất định, thỉnh thoảng tinh quái, thỉnh thoảng độc ác, thỉnh thoảng lạnh như băng, thỉnh thoảng lại dịu dàng như nước, ngoại trừ đối với một số người, trên cơ bản là một kẻ tim sói phế cẩu, thấy lợi quên nghĩa, hèn hạ vô sỉ, âm hiểm tiểu nhân.

Hắn bề ngoài tao nhã, kì thực bụng đen thùi lùi, ra tay ác liệt không dung tình, có thể khiến hắn dịu dàng, tình ý liên tục vĩnh viễn cũng chỉ có một người như vậy thôi.

Từ khóa: Cổ đại, Xuyên Không, Hài, Trọng Sinh, Thanh mai trúc mã
Đại Mạc Hoang Nhan 

Tác giả: Thương Nguyệt
Số trang: 168
Khổ: 17 × 23,5 cm 
Giá bìa: 39.000 đồng
Công ty phát hành: Đông A NXB Văn học

Đọc online: Việt Nam Thư Quán

Giới thiệu: Trận chiến ở Đôn Hoàng, mười vạn gã trai tráng như thiết sắt người còn, người mất. Anh một tiễn, tôi cũng một tiễn. 


Hai sát thủ xuất sắc nhất của Tu La Trường mỗi người nhận một tiễn của một cô gái, lại là một cô gái còn rất trẻ. 

Sa Mạn Hoa là ai mà có cái thứ bản lãnh kỳ diệu đó. 

Sa Mạn Hoa, tên đẹp như loài hoa, người còn đẹp hơn hoa. Bằng hữu, hai chữ được luyện bằng máu, máu đã chảy, bằng hữu vẫn còn…

Review từ bạn Hoài Thương: “Đại mạc hoang nhan” có nội dung xoay quanh ân oán giang hồ nhưng không hề khô khan mà vẫn dạt dào tình cảm, câu từ hoa mỹ được trau chuốt cẩn thận giúp cho tác phẩm trở nên rất đẹp và thu hút. Truyện diễn ra trong hoàn cảnh các tín đồ Ma Giáo muốn nhập Trung Nguyên truyền đạo nhưng vấp phải sự ngăn cản quyết liệt của thành chủ Đôn Hoàng và các sự việc đều xoay quanh vị thành chủ ấy.


Gần thì nói Trung Nguyên, xa thì nói các nước Tây Vực...không ai không biết toà cổ thành chặn giữ yết hầu con đường tơ lụa, thương nhân qua lại trước phải hỏi Đôn Hoàng. Vậy thì càng phải nghe danh thành chủ đương nhiệm – Cao Thư Dạ.

Chuyện cũ truyền tai, ai ai cũng biết, chuyện cũ thế nào, lại không ai rõ.

Truyền tai điều gì? Chính là nói, đại công tử tuổi trẻ tài cao, 3 tuổi đã thuộc thi từ, 5 tuổi thông hiểu sáu loại ngôn ngữ, 10 tuổi lo sự vụ Đôn Hoàng. Chính là nói, người tài đoản mệnh, 13 tuổi biệt tăm tung tích. Thế nhưng sau 5 năm lại một thân bê bết máu trở về, giết di nương, đưa nhị đệ đến đế đô, giữ chức thành chủ.

5 năm ấy, điều gì xảy ra? Thư Dạ được mất những gì?
Ai biết.

Ai biết? Chàng từng vật lộn tại Tu La Trường – ""lò"" luyện sát thủ Ma Giáo, cùng với Mặc Hương trở thành sát thủ hàng đầu.
Ai biết? Chàng say đắm Sa Mạn Hoa - Thần Nữ Bái Nguyệt Giáo, phò trợ Ma Giáo.
Nàng mỹ lệ như tiên nữ, lại dịu dàng như nước ấm, lấy mất tâm Thư Dạ.
""…ghi nhớ mỗi một lời nói, mỗi một nụ cười, thậm chí mỗi một tấc đất nàng bước qua, mỗi một vật nàng sờ qua, len lén hôn lên cái bóng nàng in trên tường, sợ có ai bắt gặp.""
Lưỡng tình tương duyệt, nếu có thể cùng nhau đến già, còn cầu gì hơn? 
Vì hiểu lầm mà bắn y 13 tiễn, tiễn cuối ghim y trên vách núi, giết tâm cả hai người.

10 năm sau gặp lại trên đầu thành, người quên kẻ nhớ.
Mạn Hoa đã quên, nhưng y còn nhớ. Bởi không thể, càng là không muốn, nên mượn cơn say thuốc níu kéo bóng nàng. 10 năm qua luôn đợi ngày chết trong tay nàng.

Thư Dạ si tình nhưng không bi lụy vì tình, bởi trong tim còn chứa thân tình, bằng hữu cùng bách tính Đôn Hoàng, làm sao bi lụy.

10 năm, nói dài không dài, nói ngắn lại không ngắn.
10 năm bồi đắp tài lực; rèn luyện hùng binh; âm thầm chở che nhị đệ, một lòng mong đệ đệ mang theo oán hận ngút trời trở về giành lấy chức thành chủ; cũng là 10 năm sống tịch liêu.

Hẹn gặp lại người thương tại Kỳ Liên sơn, không ngờ có người bày kế độc, dùng tà thuật khống chế Mạn Hoa, mượn tay gian tế thu lấy bản đồ, Đôn Hoàng lâm đại nạn.
Đến Kỳ Liên, chỉ thấy Mặc Hương thoi thóp. Mới biết thì ra bằng hữu chí tình, đi trước làm rõ hiểu lầm, Mạn Hoa có lại ký ức, đã đến Nam Cương.
Tiến một bước, tìm người trăm nhớ ngàn thương? Lùi một bước, giải cứu Đôn Hoàng?
Thế mới biết trước thân tình, bằng hữu cùng cố thổ, tình nhi nữ nhỏ bé đến đáng thương. Chỉ đành ôm mối sầu ngàn kiếp, vĩnh biệt từ nay.

Kể rằng, Đôn Hoàng ngày đó máu nhuộm đỏ sắc trời, thành chủ Cao thị tung hoành cùng Mặc Hầu gia, thế như chẻ tre, không ai cản nổi. Nhị đệ chống đỡ, thành chủ kịp đến, lòng quân lên cao, đoạt lại Đôn Hoàng. Người sau kể lại, hẳn vẫn rùng mình, chiều ấy, công tử Thư Dạ một người một kiếm xông thẳng đầu thành, đánh lừa Ngạch Đồ Hãn, Mặc Hương một kiếm xuyên ngực ác nhân, thắng lợi vào tay. 
Hôm ấy, còn có Liên Thành cứu huynh trưởng không do dự và Thư Dạ hoảng đến ""hỏng"" đầu, la hét bi thống đòi vào thành cứu bạn, ""Đồng bạn của y đang tận hết chút khí lực cuối cùng...chỉ cho y thấy: Cửa nội thành đã mở rồi...Ngươi...Ngươi còn kêu gào quỷ ma gì nữa...""

Đại mạc hoang nhan – bản hùng ca bi tráng.
Là Thư Dạ tài năng kiệt xuất; là Mặc Hương chí tình chí nghĩa, lấy một địch trăm; Cao Liên Thành một lòng nhân nghĩa, một thân võ nghệ; Thanh Lôi khờ khạo, trung thành; và sát thủ Ma Giáo thân phận thấp hèn.
Tại sa mạc gió cát mù trời, bậc hùng anh vùng vẫy, dũng mãnh như rồng như hổ. 

Đại mạc hoang nhan – phận nhi nữ thiệt thòi.
Ấy là cung thủ kỳ tài Sa Mạn Hoa, tính tình phóng khoáng, thiện lương lại cô độc. Khi hai giáo phái bất hoà, chỉ là con tốt thí chẳng ai thương. Ấy là Lục Cơ, vì chủ nhân mà hao phí tuổi xuân để hận thành chủ, tiết lộ quân cơ, ngày sau nhan sắc tàn phai, tàn cả mối tình thanh mai trúc mã. Còn là nhị phu nhân vì con mà tranh thủ, bị chồng bức chết.

Đại mạc hoang nhan – ""tình"" trong thời loạn.
Như tình huynh đệ Cao gia: ""Dữ quân kim thế vi huynh đệ,
Canh kết tha sanh vị liễu nhân.""
(Tạm dịch: Đời này làm huynh đệ với quân, đời sau vẫn vậy)
Như tình bằng hữu sâu như biển: ""...Chỉ cần gã muốn giết ta, ta vẫn chịu chết trong tay gã...Đầu lâu tốt chỉ giao cho tri kỷ...""
Hay như tình yêu nam nữ, thân tình ruột thịt.

Tất cả cùng tạo nên con người một đời vì lí tưởng, nào sợ chết, chỉ sợ sống yếu hèn.”

Từ khóa: Giang hồ, cổ đại, tranh đấu, ngược, tà giáo
Tiến công sủng phi
Tác giả: Thịnh Thế Thanh Ca
Nguồn: Tấn Giang
Converter: tamquay, iamgirl91
Độ dài: 262 chương + 11 phiên ngoại
Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki, Akamiyatran, Lily Carlos, Watanabe Aya
Đọc online: Miyun's Sweet House

Giới thiệu: Hậu cung Đại Tần chia ra làm 3 phe thế lực. Thế gia, Thái hậu, Hoàng thượng, không ai nhường ai.

Kiếp trước Thẩm Vũ là Chiêu nghi đắc sủng, kính cẩn hiền đức, cuối cùng phí công làm người tốt.

Trước khi chết, nàng mới biết, dù ẩn nhẫn và hiền đức thì cũng chưa chắc có thể sống yên.

Cả đời này, nàng phải làm "Sủng Quan Hậu Cung", siêu phàm xuất chúng!

Từ khóa: cổ đại, trùng sinh, cung đấu, triều đấu
Trùng sinh đi, tra nam!
(Trọng sinh đi, tra nam!)
Tác giả: Du tử Tuế Tuế
Nguồn: Tấn Giang
Converter: nothing_nhh
Số chương: 61
Edit: Đông Thần Thần aka Miyuki, Nhung Nhũn, Shan.Z
Đọc online: Miyun's Sweet House

Giới thiệu: Rốt cuộc thì loại đàn ông ích kỷ, lạnh lùng cuối cùng cũng gặp báo ứng! Chung Duy Cảnh lại phải sống lại lần nữa!

Hơn nữa, hắn dần dần phát hiện, chỉ cần hắn có một chút của biểu hiện "tra" với Cam Trữ tí thôi là lại... sống lặp đi lặp lại ngày hôm đó cho đến khi... sửa chữa được lỗi lầm!

Từ khóa: Tra nam, hài, trùng sinh, hiện đại
Hương mật tựa khói sương
(Hương mật tựa sương khói)
Tác giả: Điện Tuyến
 Dịch giả: Nguyễn Thu Phương 
Giá bìa: 135.000 ₫ 
Công ty phát hành: Văn Việt 
Nhà xuất bản: NXB Văn Học 
Số trang: 624 
Ngày xuất bản: 31-05-2013
Đọc online: Diễn đàn Lê Quý Đôn
Ebook: STENT | Prc2Epub | Download sách | Heoconham

Giới thiệu: Yêu, hận đan xen, rút cục ai mới là người yêu nàng thật lòng, ai mới là người nàng thật lòng trao chọn trái tim?
Hương Mật Tựa Khói Sương là câu chuyện tình yêu lãng mạn có ngọt ngào, có đau thương và thật sự sâu sắc. Với lối viết logic, hài hước và vô cùng hấp dẫn tác giả Điện Tuyến đã mở ra một cánh cửa cho độc giả đi vào thế giới của thần tiên. Mặc dù được thổi vào những yếu tố thần tiên nhưng câu chuyện tình yêu trong truyện vẫn hết sức gần gũi bởi ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những rung cảm, những xúc động, những yêu hận đan xen.

Cẩm Mịch là con gái của Hoa Thần Tử Phân, nhưng lại bị phong điểm dưới dạng một quả bồ đào và giam giữ trong Thủy Kính vạn năm để hoàn toàn đoạn tuyệt với vết thương lòng khiến người ta đau xé ruột gan. 

Mặc dù Hoa Thần đã cho Cẩm Mịch uống Vẫn đan để diệt tình tuyệt ái nhưng cũng không thể tránh được mối lương duyên của nàng với Húc Phượng và Dạ Thần - hai người con của Thiên Đế. Một chữ duyên đã vô tình làm cho nàng rơi vào mối tình với một Húc Phượng mạnh mẽ, quyết liệt như lửa, một Dạ Thần sâu sắc ôn nhu như nước. Giữa một Húc Phượng rực rỡ lóa mắt như ánh mặt trời, một Dạ Thần tĩnh lặng dịu dàng như ánh trăng, Cẩm Mịch phải lựa chọn ra sao khi ngay cả yêu là gì nàng cũng không hề biết. 

Thượng cổ, Thiên Nguyên hai mươi vạn năm, tiết sương giáng. Hoa Thần Tử Phân sau khi sinh hạ sinh con gái thì từ trần, trước khi lâm chung đã cho kỳ nữ uống một viên tuyệt tình đan, giao cho thuộc hạ bảo vệ bí mật về kỳ nữ, rồi đem nàng giấu vào trong “thuỷ kính” bốn vạn năm. Kỳ nữ này mang danh Cẩm Mịch. 

Bốn ngàn năm sau, người con thứ của Thiên đế Hoả Thần Phượng Hoàng bị hại rơi vào “Thuỷ kính”, đã được Cẩm Mịch ngây thơ cứu giúp, hơn một trăm năm ở chung, Hoả Thần dần nảy sinh tình cảm với Cẩm Mịch. 

Người con cả của Thiên đế là Dạ Thần và Hoả Thần Phượng Hoàng bất hoà với nhau, hắn vốn muốn lợi dụng Cẩm Mịch để bức hiếp Hoả Thần, nào ngờ lại bị Cẩm Mịch cuốn hút… 

Nơi giao nhau giữa Thiên giới và Ma giới sâu thẳm không lường, cuộc chiến giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng cũng xảy ra. Nhưng nào ngờ, cú đánh cuối cùng không trúng đối phương mà cả hai lại đánh vào Cẩm Mịch mà họ vô cùng yêu… 

Cẩm Mịch đã hồn siêu phách tán hay linh hồn vẫn còn vương vấn? Giữa Hoả Thần và Dạ Thần cuối cùng người nàng yêu là ai? Thần tiên, yêu quái, người phàm, đâu mới là thân phận cuối cùng của nàng? 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 Vạn vật đều có cách thức tự nhiên của nó, cơ duyên là trời định, nghịch lại tất tạo nghiệt 
Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới.

Từ khóa: Huyền huyễn, Cổ đại, Ngược, Ngọt ngào, Lãng mạn.
Án mạng đêm động phòng
<Tên gốc: Mưu sát chồng>
Tác giả: Tựu Mộ
Độ dài: 49 chương
Edit: Hắc gia
Đọc online & Ebook: Hắc gia
Giới thiệu truyện:

Lâm Tiểu Chúc năm nay vừa tròn mười sáu, xinh đẹp như hoa, mơn mởn như cây cải thìa mọng nước bị tên ác bá Tiêu Ngân Đông sai người trói lại, lôi lên kiệu hoa, còn chưa bái đường đã đẩy thẳng vào động phòng.

Nhìn thấy gã khốn kia muốn chiếm đoạt mình, Lâm Tiểu Chúc hốt hoảng dùng bức tượng sứ đập thẳng vào đầu gã kia, không ngờ lại khiến hắn tắt thở!

Lâm Tiểu Chúc run rẩy sợ hãi suốt một đêm, đến khi ánh sáng mặt trời len lỏi xuống nhân gian thì lại trông thấy thi thể vốn lạnh lẽo nằm trên giường kia lại từ từ mở mắt???!!!

Đây là một câu chuyện xưa kể về một cô gái lỡ tay giết “phu quân”, sau khi giết xong không ngờ lại tìm được một vị phu quân đích thực!

__________________________

Review từ bạn Hoa Ban

Trước đây, tác giả này gọi là Tắc Mộ. Về sau bộ Công chúa quý tính được xuất bản với tên Tựu Mộ, mình cũng không rõ đây có phải lầm lẫn ban đầu của nhà edit không. Phong cách của Tựu Mộ xưa nay là hài và nhẹ nhàng. Những câu truyện của cây bút cho dù xảy ra trong thâm cung trùng trùng toan tính, trong một gia đình vọng tộc lắm định kiện, thì nó vẫn đi một vòng vui vẻ bình yên cho tới kết thúc. Điều này không có nghĩa truyện thiếu kịch tính, sự hài hước của lối kể và tính cách nhân vật, cũng như tình huống dở khóc dở cười mà tác giả xây dựng phần này đã dung hòa đi tính nghiêm túc, làm câu truyện gần gũi hơn, tính giải trí cao mà không rơi vào loại mì ăn liền thiếu chiều sâu.

Trong số quá nhiều tên tuổi làng ngôn tình, tôi thực sự có ấn tượng lớn với Tựu Mộ. Không nổi như cồn hay đắt hàng như tôm tươi, không đem tới lực hấp dẫn dữ dội kiểu như vừa đọc vừa nín thở… Tựu Mộ có thứ phép màu khiến ta phải tủm tỉm cười, hồn phách lâng lâng, có lúc sẽ bắt lấy những giọt cảm xúc tinh tế mà khó diễn đạt. Thể loại của Tựu Mộ thường ngộ nghĩnh, vượt qua sức “chịu đựng” của bạn đọc. Tác giả quá tài trong việc dựng bối cảnh, câu truyện nhẹ nhàng mà không bao giờ đi lối mòn, cái này gọi là “em nhỏ, em có võ” ^^

Tên chó má, ác ôn, vô lại, dê xồm, mất nết, bại hoại, cầm thú, đáng khinh, ngu dốt, óc đậu, chân chó, mắt rái cá kia – tên là Tiêu Ngân Đồng –à nam chính của chúng ta! (==) Sau khi cưỡng ép gái nhà lành – bạn nữ chính, trói và ném vào động phòng đã bị tân nương cho 1 cú vỡ đầu chết tại chỗ! Thật là một đêm kinh hoàng! Kinh hoàng hơn nữa là xác chết sống dậy, biến thành một Tiêu Ngân Đông thành thật, đáng yêu, ngây thơ, dễ mến, chăm chỉ, siêng năng, tốt bụng, hữu lễ, hiệp nghĩa, yêu nhân dân! Cú đấm của Lâm Tiểu Chúc quá thần kì, có khả năng thay da đổi thịt, cứu độ chúng sinh. Ai mà ngờ cô vừa giết tên chồng khốn khiếp thì liền được một anh chồng chân chính đúng nghĩa….

Tiêu Ngân Đông sống lại, là một người hoàn toàn khác, anh mang kí ức của cuộc sống giữa đại ngàn, đời người quanh quẩn bên đồng đội, vũ khí và chiến mã. Tiêu Ngân Đông sống lại, cũng vừa lúc hay tin Thư Đông Thế tử trận trên sa trường. Cuộc đời vài chục năm của một vị tướng tài thật quá ngắn ngủi, cũng chẳng có gì đặc sắc ngoài những chiến công không đòi phần thưởng. Thư Đông Thế ngày xưa, Tiêu Ngân Đông bây giờ, phải chăng ông trời muốn đền bù một cuộc sống mới muôn màu vạn trạng?

Linh hồn của Thư Đông Thế trú trong thể xác Tiêu Ngân Đông, ở Việt Nam gọi là “hồn Trương Ba da hàng thịt”. Lẽ tất yếu sẽ đem tới một tấn hài kịch, bạn đọc phải chuẩn bị khăn giấy. (ừ, không phải lau nước mắt mà lau i ti bắn trên màn hình ý!) Hai con người ngỡ chẳng bao giờ có mối tương quan lại vì cái tình huống dở khóc dở người mà liên lụy đến nhau. Lâm Tiểu Chúc không phải nữ cường, không phải tiểu bạch, cô ấy vô cùng bình thường, tuyệt đối đáng yêu vì sự đơn thuần và chân thật trong tính tình, nhân cách và lối sống. Dường như truyện của Tựu Mộ luôn thành công nhất trong cách xây dựng nhân vật và tình huống truyện.

Cuộc tình của Ngân Đông – Tiểu Chúc không oanh oanh liệt liệt, không mỹ lệ ướt át, không nồng nàn nhi nữ thường tình. Đó đơn giản là một câu chuyện ấm áp, dễ thương. Ở đấy có một anh chàng chính trực và thuần lương, suy nghĩ của anh không đuổi kịp những âm mưu toan tính của người đời, không tham vọng lý tưởng lớn lao. Đối với anh, sự nghiệp là cống hiến cho đất nước, không quan tâm chức vụ địa vị, tình yêu là cưới một người, sống cả đời với cô ấy, có trách nhiệm phải yêu thương chăm sóc nàng. Những trăn trở của Tiểu Chúc về cảm giác “yêu” cũng vô cùng thực tế. Nó không quyến rũ mê người, không cùng sống cùng chết, không phải yêu điên dại đến tiêu cực như Nhị hoàng tử và Tô Tương Tương. Mỗi người sống trong hoàn cảnh khác nhau, câu chuyện đời họ khác nhau và tình yêu cũng không giống. Ngân Đông và Tiểu Chúc yêu nhẹ nhàng, không phải loại tình cảm dữ dội mà tiểu thuyết thích nhắc tới nhưng đảm bảo có thể làm đại diện cho tất cả mối duyên trên đời, bởi vì cái nó hướng tới chính là: Cùng nắm tay nhau đến răng long đầu bạc.

“Tiểu Chúc, chúng ta thành thân đi.”

“Tiểu Chúc, nàng gả cho ta đi.”

Một nam nhân nói lên điều này, có thể hắn mê luyến nhan sắc của nàng, có thể hắn muốn chinh phục, có thể hắn muốn sở hữu… Nhưng Ngân Đông nói lên điều này, ý của chàng là “Nàng gả cho ta, để ta chịu trách nhiệm về phần đời còn lại của nàng!” Câu chuyện làm tôi cười và suy nghĩ, sống mà may mắn tìm được một nửa kia như họ thì đã trọn vẹn lắm rồi…

Xoay quanh nam nữ chính cực đỉnh cute là những loại hình nhân vật phụ đủ hương đủ sắc. Bà mẹ chồng Trịnh Thấm có biệt tài quơ đũa cả nắm, suy bụng ta ra bụng người, đổi trắng thay đen nhưng lại điển hình cho trái tim người mẹ, yêu con và bao dung, đặt hạnh phục của con trên hết, phía sau hình tượng mẹ chồng đanh đá vẫn là một người phụ nữ hiền lành, miễn sao cô con dâu của bà khiến con trai bà cười, khiến nó vui vẻ, khiến nó hạnh phúc… vậy là đủ!

Tiêu Thần Tức là một nhân vật còn để lại nhiều bân khuân. Thân phận của anh, tuổi thơ của anh, vận mệnh của anh, nói là bi thì không đúng mà phúc cũng chưa hẳn. Anh rất biết đối nhân xử thế, sống không thẹn với lòng. Tiếc là ở đời chưa xuất hiện một cô gái xứng đáng có được Thần Tức, đủ tư cách nắm giữ trái tim chàng. Đối với cha mẹ và cậu em trai, nhất định anh còn nhiều trăn trở và mâu thuẫn nhưng điều này không ảnh hưởng tới tìm cảm chân thật anh dành cho họ – những người không phải máu mũ nhưng gần hơn máu mũ.

Hầu Mai không phải nữ phản diện, cô ấy đơn giản là một nữ phụ xuất sắc trong vai trò nhân vật. Hầu Mai cho ta thấy những thói xấu thường có trong cái tâm đàn bà, thói hư vinh, thói tự phụ, thói ích kỷ, thói ghen ghét… Cô ấy nên cảm tạ Thần Tức vì sự khôn khéo của anh đã khiến Hầu Mai không dở người, một cô gái không tốt nhưng không tới nổi xấu xa. Hầu Mai và Tiểu Chúc có khởi đầu giống nhau, kết cục khác nhau, đó là bài học và thói ăn thói ở trên đời.

Liễu Hà An với mối thù nhà nặng gánh, Tô Tương Tương với cuộc tình âm u không lối thoát, Đại hoàng tử thâm độc, Nhị hoàng tử biến thái và âm ngoan… mỗi nhân vật đều có một câu chuyện, họ vẫn cố đi hết đoạn đường dành cho mình, giống như thế giới không vì một ai mà đổi thay, nhân quả tuần hoàn, tình người đâu đó vẫn còn, dù ít dù nhiều cũng đủ sưởi ấm thói đời lạnh bạc. Đây là một câu chuyện nghiêm túc trong lớp vỏ đùa cợt, một món ăn giải trí không thiếu chất dinh dưỡng. Đảm bảo nó sẽ khiến bạn cười sảng khoái, thả lỏng tứ chi và cuối cùng lưu lại chút dư vị làm ngọt thêm cuộc sống ^^

Từ khóa: Hài, Trọng sinh, Trùng sinh, Cổ đại, Điền Văn, 


Tác giả: 潇湘碧影/Tiêu Tương Bích Ảnh
Độ dài: 84 chương + 3 phiên ngoại
Convert: ~watery~ ( TTV )
Raw: Di Hương Viện
Edit: Gà Già (6 chương đầu), Hắc Phượng Hoàng
Nhân vật chính: La Y, Dung Nghi

Phối hợp diễn: Cẩm Tú, Hoàng thị, Lôi thị, An Dương hầu Thái phu nhân

Cái khác: thứ xuất bình thường cuộc sống

Cảnh báo: nữ chủ cải biến cặn bã nam, tất nhiên cải biến thành công

Đọc online: Hắc Phượng Hoàng

Văn án:

Đây là một chuyện xuyên qua từ có chút xui xẻo đến 10 phần xui xẻo đến phi thường xui xẻo đến cực đoan xui xẻo, cuối cùng xoay người.


Review bên Tàng Thư Viện

@tomato0506

Truyện này đọc vui, nàng thứ xuất, anh cũng thứ xuất.

Nhưng mà nàng thì được dòng chính thương chứ không bị hắt hủi.

Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng.

Mẹ cả trước khi mất dạy nàng là muốn đánh chồng thì đóng cửa mà đánh, tuyệt đối không để người ngoài tra ra manh mối.

Hơ, nói tóm lại là nên đọc, đọc xem La Y làm thế nào đánh chồng, như thế nào dạy chồng.

@ninoli

Bộ này đọc được á, coi rất vui không hề áp lực, lúc chi này dạy dỗ chồng ta cười té ghế (k khuyến khích những bạn chỉ ăn rau sạch vì anh này là tra nam nhé )

Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng.

Nhưng mờ anh trác táng kiểu thứ xuất, có nghĩa là chán nhà đi bụi năm ba ngày, hết vài chục lượng bạc lại đi về chứ ko phải kiểu phá sản nha vì thứ xuất làm giề có nhiều tiền mà quậy

Nữ chính cũng khá dễ thương, chị xuyên vào một ngôi nhà dòng dõi thư hương, quan phẩm ko cao nhưng bù lại được bà mẹ cả giáo dục tốt cho đồ cưới cũng nhiều nên chị tuy phải lấy tra nam nhưng cũng thẳng lưng mà sống Bà này dạy con khá hay, khúc này là khúc bà dạy con gái (đích tỷ tỷ của nữ chính)…….

Từ khóa: Cổ Đại, Điền Văn, Hài, Xuyên Không, Thứ Xuất
 
Copyright © 2015 Review truyện tổng hợp